"Ngươi muốn cứu hắn?"
Người khổng lồ màu tím nhìn vào pháp sư thời gian đang ngã gục trên phiến đá, hắn bóp cổ anh ta, đẩy mạnh anh. Từ sau lưng người khổng lồ, một cỗ máy chiến đấu được phát động, hắn tấn công liên tục vào người khổng lồ nhưng có vẻ kẻ ấy chả bị thương nhiều cả. Cả một nỗ lực phi thường để đổi lại một vết sẹo cùng vài vệt máu, người khổng lồ cười nhạo. Đến khi đòn kết liễu cỗ máy sắp diễn ra thì vị pháp sư ngăn lại với một điều kiện mà ai cũng không nghĩ tới.
"Tao biết ngay mà."
Thằng mặc áo sơ mi vừa nhìn khung thoại trên màn hình chiếu thì vỗ đùi.
"Điền, bình tĩnh nào."
Thằng Minh kế bên khoa chịu, nó biết thằng Điền thích thú nhưng mà cũng không nên làm thế. Như vậy là mất lịch sự trong rạp chiếu. Thằng Điền mặc kệ Minh, quay qua với ba đứa ngồi cạnh.
"Đấy, cảnh này tao biết ngay."
"Tao cũng xem lại vài lần rồi mà."
"Làm hơn bọn bây tưởng tao chưa xem lần nào vậy."
Bộn chúng xù xì với nhau mà không biết rằng, dưới ghế tụi nó, có một con chó cái trần truồng run rẩy.
Con chó cả người trần truồng, cố nằm ép vào sát bên trong để không ai thấy hay nghi ngờ. Con cặc nó run run trong cái khóa và tiếng rè rè phát ra từ đít nó càng làm nó sợ hơn. Nó thật sự run lên như sắp bị xử tử.
Nó không biết gì cả. Sau khi uống xong thố nước đái cùng bỏng ngô kia, mắt nó lim dim rồi nhấm nghiền lại. Lúc nó tỉnh lại thì đã thấy bản thân được đặt ở dưới ghế, quần áo thì không có, trần truồng cùng cái khóa cặc, vòng, tạ dái với trứng rung. Và khi nó kịp nhận thức xong thì trên đầu nó, lũ bạn học cùng trường với nó ùa vào, đang bàn tán sôi nổi về bộ phim chúng sắp coi. Nó sợ run cả lên, con cặc nó giật giật, nó giật thót cả người. Lâu lâu thì vó đứa đá chân xuống, nó phải cố hóp người sâu vào trong để không bị phát hiện, nằm yên như pho tượng suốt mấy tiếng liền.
Cuối cùng, bộ phim kết thúc. Khi mọi người ra hết, mọi thứ vắng lặng lại, nó định bỏ đi thì đụng trúng một lao công. Cả người trâng truồng của nó bị phô bày, nó sợ hãi. Nó muốn đánh ngất người lao công đó nhưng người đó nhanh tay hơn, đạp một cú vào cái khóa cặc của nó. Nó đau đớn khuỵu xuống, người đó đến vuốt đầu nó, rồi xem cái bảng tên trên người nó. Nó thì câm nín ôm lấy dái, người lao công cười cười, rồi đưa nó một bộ đồ.
"Chó của Dương à, lấy bộ đồ này đi."
Cậu ta biết chủ nó, cậu ta là gì của chủ nó. Nhưng hiện tại, là gì nó cũng mặc kệ, nó nhanh chóng mặc lại bộ đồ đá banh của nó. Nó mau mau đi đến gara, không thấy cậu đâu, nó quỳ xuống, cậu bỏ nó mất rồi. Trong lúc tuyệt vọng, một bàn tay có đầu nó. Nó dựa cả người vào đùi cậu chủ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét